
Vén màn làng chài cổ xưa lọt top thế giới ở Hạ Long
05/07/2020Được UNESCO nhiều lần công nhận là một trong 7 kỳ quan thiên nhiên của thế giới, vịnh Hạ Long được ví như thiên đường nơi hạ giới khi mang trong mình cả một “tác phẩm nghệ thuật” của tạo hoá. Mấy ai biết bên cạnh nét đẹp “trời phú” đó, Hạ Long còn có một nền văn hoá biển lâu đời mang tên Cửa Vạn. Nếu như vịnh Hạ Long là một tuyệt tác của thiên nhiên thì làng chài Cửa Vạn lại chính là tuyệt tác do bàn tay con người tạo ra.
Là một nơi có nét đẹp cổ kính, làng chài Cửa Vạn toát lên sự duyên dáng đặc biệt, đây còn là nơi hội tụ nền văn hoá truyền thống đặc trưng miền biển. Cũng từ các yếu tố trên, làng chài Cửa Vạn đã được trang du lịch Journeyetc.com đưa vào danh sách 16 ngôi làng cổ đẹp nhất thế giới vào năm 2012.
Được ví như một “ốc đảo nhỏ” được bao quanh bởi thiên nhiên hùng vĩ, làng chài Cửa Vạn nhỏ bé khuất sau những rặng núi đá cao sừng sững. Nơi đây cất giấu những tinh tuý của văn hoá biển cả biết bao đời.


Các thế hệ người dân ở làng chài cả đời sinh sống trên thuyền và gắn bó với biển. Họ coi con thuyền là nhà, biển là quê hương. Ngư dân làng chài gắn liền với nghề đánh cá suốt mấy mươi năm cuộc đời. Đến nỗi con người làng chài và thiên nhiên tại đây như một thể thống nhất, không thể tách rời.



Phương tiện di chuyển chủ yếu tại đây là những chiếc thuyền nhỏ, cho nên trẻ em từ khi còn bé đã được làm quen với biển, được dạy cách cầm mái chèo, được tập bơi.



Nghề đánh cá là nét văn hóa đặc trưng ở những mảnh đất có biển gần kề. Ở đó cũng gắn liền với những lễ hội, những nghi thức mang giá trị truyền thống. Vẻ đẹp văn hóa ấy còn có cả trong tâm linh, cuộc sống tinh thần.
Theo như dân địa phương chia sẻ, vì sinh sống dựa vào biển nên người dân rất tin vào những điều cấm kỵ trước khi ra khơi. Như việc không cho con gái lên thuyền trước giờ nhổ neo, hay đàn bà có thai không được phép lên thuyền. Đó có thể là những việc làm mang đến vận xui trong việc đánh bắt đối với dân biển.


Tránh xa những ồn ào của cuộc sống phố thị, làng chài Cửa Vạn vẫn cứ lẳng lặng tồn tại như thế, cuộc sống của người dân tại đây yên bình được bao bọc bởi núi và biển. Không tiếng xe, chỉ đâu đó có tiếng gõ mạn thuyền xa xa, hay thỉnh thoảng lại có tiếng hỏi thăm nhau của các bạn tàu phía xa núi vọng lại.





Cảm giác khi được đắm mình vào cái không gian mà thiên nhiên và con người hoà làm một, bản thân cảm thấy tự do đến lạ. Một khoảnh khắc nào đó được là một phần trong cái cộng đồng này cũng đủ khiến bản thân cảm thấy bình yên. Dẫu biết cuộc sống ngoài khơi của họ còn nhiều khó khăn, nhưng đâu đó toát lên sự tự do, không bị gò bó, họ thoải mái với những gì đang có.



Trong cuộc trò chuyện giữa tôi và cô lái đò có đoạn tôi hỏi cô rằng: “Đã ở đây lâu như vậy thì có bao giờ cô cảm thấy chán cái cảnh vật nơi này không”. Cô trả lời tôi không một chút ngập ngừng: “Chưa bao giờ cô chán nơi này, có khi đi rồi cô lại nhớ.”
Tôi ngộ ra rằng, cái khung cảnh nơi đây đã trở thành một phần hơi thở của họ, họ coi nơi đây là quê hương, là máu thịt của mình. Phải một lần đến làng chài Cửu Vạn đúng vào lúc hoàng hôn, bạn mới thật sự cảm nhận hết được nét đẹp nơi đây.


Nếu bạn là một người có tâm hồn nghệ sĩ, thích được hoà mình vào thiên nhiên, muốn chứng kiến một nếp sống hoàn toàn khác thì đây đích thị là nơi dành cho bạn.
Tác giả: Traveloka Intern Vương Đại Phong